Góc khuất
Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015
Những dấu chấm câu

Có một người chẳng may đánh mất dấu phẩy. Anh ta trở nên sợ những câu phức tạp và chỉ tìm những câu đơn giản. Đằng sau những câu đơn giản là những ý nghĩ đơn giản.
Sau đó, không may, anh ta lại làm mất dấu chấm than. Anh bắt đầu nói khe khẽ, đều đều, không ngữ điệu. Anh không cảm thán, không xuýt xoa. Không gì có thể làm anh ta sung sướng, mừng rỡ hay phẫn nộ nữa cả. Đằng sau đó là sụ thờ ơ đối với mọi chuyện.
Kế đó, anh ta đánh mất dấu chấm hỏi và chẳng bao giờ hỏi ai điều gì nữa. Mọi sự kiện xảy ra ở đâu, dù trong vũ trụ hay trên mặt đất hay ngay trong nhà mình mà anh ta không biết, anh ta đánh mất khả năng học hỏi. Đằng sau đó là sự thiếu quan tâm với mọi điều.
Một vài tháng sau, anh ta đánh mất dấu hai chấm. Từ đó anh ta không liệt kê được, không còn giải thích được hành vi của mình nữa. Anh ta đổ lỗi cho tất cả, trừ chính mình.
Cứ mất dần các dấu, cuối cùng anh ta chỉ còn lại dấu ngoặc kép mà thôi. Anh ta không phát biểu được một ý kiến nào của riêng mình nữa, lúc nào cũng chỉ trích dẫn lời của người khác. Thế là anh ta hoàn toàn quên mất cách tư duy.
Ta tin huyền nhiệm tự khởi đầu,
Con người cưu mang một kiếp sống,
Đâu phải chợt đến hóa hư không,
Lóe sáng, lụi tàn theo dĩ vãng.
Con người cưu mang một kiếp sống,
Đâu phải chợt đến hóa hư không,
Lóe sáng, lụi tàn theo dĩ vãng.
Kiến thức, hiểu biết đến muộn màng,
Ta tưởng chạm hiểu nơi nguồn sống,
Nhưng đời chẳng ai là trải rộng,
Đủ dài ôm trọn cõi nhân sinh.
Ta tưởng chạm hiểu nơi nguồn sống,
Nhưng đời chẳng ai là trải rộng,
Đủ dài ôm trọn cõi nhân sinh.
Gom kết bao thời đại ẩn mình,
Vu vơ gọi tên chỉ có thế,
Học thuyết cao sâu tìm đặt để,
Một thời lại lặng lẽ mờ thôi.
Vu vơ gọi tên chỉ có thế,
Học thuyết cao sâu tìm đặt để,
Một thời lại lặng lẽ mờ thôi.
Tinh hoa bao thế hệ qua rồi,
Con người mãi hoài chưa chạm thấu,
Bởi đâu sự sống có khởi đầu,
Nếu chẳng phải bởi từ tình yêu.
Con người mãi hoài chưa chạm thấu,
Bởi đâu sự sống có khởi đầu,
Nếu chẳng phải bởi từ tình yêu.
Thuở nhỏ ta cần biết bao điều,
Mới có tháng ngày mang sự sống,
Cớ sao giữa đất trời cao rộng,
Ta lại úa tàn cuộc đời nhau.
Mới có tháng ngày mang sự sống,
Cớ sao giữa đất trời cao rộng,
Ta lại úa tàn cuộc đời nhau.
Huyền nhiệm phải chăng là ngày sau,
Bên kia ngưỡng cửa đời, sự chết,
Hay từng tháng ngày đời ta dệt,
Ý nghĩa kiếm tìm giữa mông lung.
Bên kia ngưỡng cửa đời, sự chết,
Hay từng tháng ngày đời ta dệt,
Ý nghĩa kiếm tìm giữa mông lung.
Có ai mong ước mái nhà chung,
Nâng niu, giữ gìn từng kiếp sống,
Nắng trời vẫn chiếu soi, trải rộng,
Có tìm loại trừ một ai đâu?
Nâng niu, giữ gìn từng kiếp sống,
Nắng trời vẫn chiếu soi, trải rộng,
Có tìm loại trừ một ai đâu?
—Tâm Gia—
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




